Tình cờ tôi thử ghép hai câu chuyện con cáo và chùm nho và quả táo của Newton lại với nhau…
Có một quả táo chín mọng trên cây.
Một con cáo thang lang phát hiện ra quả táo ấy. Cáo đang đói bụng và mừng thầm.
Cáo cô gắng nhảy thật cao nhưng không với tới được.
Cáo nghĩ: “Táo ấy hẵng còn xanh lắm, ta có hái được rồi ăn vào cũng chỉ tổ xót bụng. Thôi, đi tìm quả khác chín hơn vậy”.
Cáo vừa bỏ đi thì quả táo muốn lìa cành.
Nó rơi vào đầu một anh thanh niên ngồi dưới.
Anh ta nhặt quả táo lên và tự hỏi: “Tại sao táo lại rơi xuống đất mà không phải lên trời?”.
Con cáo và quả táo khiến tôi nhớ đến vài kinh nghiệm của mình. Lúc gặp khó khăn, tôi đã từng từ bỏ cố gắng. Thay vào đó, tôi lại thay đổi suy nghĩ của mình rằng cơ hội vẫn chưa tới. Điều đó làm cho tôi thoải mái hơn. Nhưng sự thật thì tôi giống như con cáo, bụng vẫn đói mà quả táo vẫn mãi chua.
Tới câu chuyện của Issac Newton, quả táo rơi xuống đất là chuyện thường nhưng điều mà Newton liên tưởng trong đâu mới thật hay ho. Bí quyết của Newton có lẽ là tôi đã đọc được ở đâu đó rồi. Tôi nghĩ rằng sở dĩ bình thường chúng ta không chú ý tới hiện tượng quả táo rơi giống như Newton bởi vì chúng ta chỉ thấy mỗi quả táo, nhưng trước mắt Newton là quả táo và cả trái đất. Bằng cách mở rộng các mối liên hệ từ quả táo, Newton đã phát hiện ra vấn đề.
Mỗi thứ đơn giản luôn ẩn chứa nhiều vấn đề phức tạp. Newton hỏi về “quả táo” nhưng lại tìm được câu trả lời cho “vạn vật”. Trong cuộc sống, có phải chúng ta vẫn luôn được gợi ý như Newton nhưng lại không để ý? Để ý đến tất cả mọi vấn đề ư? Chắc là tôi điên lên mất! Tôi nghĩ là đừng nên bỏ qua bất cứ câu hỏi nào của mình thì hay hơn nhiều.
Newton có trái táo, nhưng lại không ăn. Nếu là con cáo, nó sẽ ăn trái táo. Thế nên tôi lại nghĩ tùy vào từng cá nhân mà mỗi người sẽ có cách suy nghĩ và ứng xử khác nhau trước một vấn đề. Nếu Newton là nhà văn thì cái ông nghĩ ra chắc là một tác phẩm văn học chứ chẳng phải định luật về vạn vật gì cả.
Tại sao Newton không ăn quả táo? Bởi vị quả táo đã rơi xuống đất, nó bị dơ. Nhưng Newton vẫn ”dùng” được nó vào việc khác. Điều đó có nghĩa không phải những thứ bỏ đi cũng đều vô ích. Ví dụ như cái gì chúng ta không ăn được nữa thì vẫn còn có con khác ăn được. Những nhà hoạt động môi trường mà đọc được những dòng này của tôi chắc là phải tự lấy giấy bút ra và ghi lại mất!
Còn một điều thú vị mà tôi nghĩ ra được từ câu chuyện quả táo này nữa là không phải ai cần cũng có và không phải ai có cũng cần.
CÒN MỘT ĐIỀU NỮA! Tôi nghĩ là sau khi nghĩ ra lắm thứ như vậy thì tôi nên đi ngủ.
Câu chuyện dưới đây đơn thuần chỉ là một tác phẩm văn học, là sản phẩm của trí tưởng tượng. Nó chẳng ám chỉ một ai… mà nó ám chỉ rất nhiều người.
Thuở ấy thuở ây, có một cô bé sống trong một ngôi nhà hoa hồng. Cô bé có rất nhiều bạn, như là búp bê Barbie, gấu Pooh, nàng mèo Kitty, couple Mickey và Minnie…
Nhà bên cô bé là một khu vườn đầy cỏ và nắng. Ở đó thường xuyên xuất hiện một thằng bé mập ú, chủ nhân của những cuộc chiến được phụ họa bằng mồm (beatbox). Điển hình là những cuộc giao tranh giữa siêu nhân Gao và với cao bồi, khỉ gorilla bằng nhựa với giun đất bằng thịt, và thỉnh thoảng lại có vài chiến dịch giải cứu binh nhì bọ xít từ lũ kiến của vài tay thủy quân lục chiến (cũng bằng nhựa nốt).
Ngày cô bé hoa hồng lên 10 tuổi, thằng bé chiến tranh nghe theo lời dụ dỗ của những người khổng lồ hát tặng cô bé một bài hát với cây đàn guitar của nó. Cây đàn là món quà của ba nó – cũng là một người khổng lồ. Nó chỉ còn lại có ba dây (phá quá mà!).
Dây đàn thì còn đến ba, nhưng thằng bé chỉ cần dùng một. Nó ứ ừ theo giai điệu bài hoa tím ngày xưa. Lúc ấy, trong mắt cô bé 10 tuổi nhưng lại có tuổi sinh học là 12 (con gái hay già trước tuổi) thì thằng bé mọi hôm vẫn hay phá phách này đang sở hữu một tài năng âm nhạc được trời bố thí cho. Mấy ai có thể hát cả một bài như thế mà chỉ đệm đúng bởi một nốt nhạc cơ chứ! Bài hát kết thúc bằng một tràng vỗ tay và hò reo của những người khổng lồ. Nhưng cô bé thì im lặng vì cô đã đem lòng mến mộ chàng thiếu nhi trẻ tuổi này.
Nhưng mối tình trẻ con ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Nó kết thúc chóng vánh ngay sáng hôm sau vì một trận cãi vả. Nguyên nhân là do cả hai đều không biết hoa tím là hoa gì. Đến bây giờ, mối tình đơn phương đầu đời ấy mãi là một kỷ niệm bí mật mà chỉ có cô bé, tôi và các bạn biết. Sau này cô bé mới biết thêm được rằng thứ tình cảm lúc đó có tên là tình một đêm.
Vài năm sau đó, cô bé trở thành thiếu nữ, mảnh mai như một dây kẽm gai (lời thằng bé chiến tranh nói). Giờ đây, ấn tượng về những bông hoa tím ngày xưa chỉ là một con số không tròn trĩnh. Nhờ có kênh truyền hình MTV, nàng mới hiểu đâu là âm nhạc thật sự. Nàng yêu điên cuồng các ca sĩ và boy band Hàn Quốc. Với body chuẩn, đẹp trai, khả năng nhảy nhót và ca hát, họ đã hút hồn bao cô gái trẻ, trong đó có nàng. Mặc dù không hiểu được tiếng Hàn, nhưng điều đó đâu có nghĩa lý gì khi Việt Nam cũng có mấy bài nàng nghe mà chẳng hiểu (chủ quan lẫn khách quan). Nhờ có MTV, nàng chơi game show đuổi hình bắt chữ hay hơn hẳn. Riêng các chàng trai Hàn Quốc đã chỉ cho nàng biết thế nào là thưởng thức âm nhạc bằng… bằng… mắt.
Người ta thường nói: “không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp”. Ý họ là người phụ nữ cần phải biết làm đẹp, tức là che đậy những cái xấu. Nàng cũng không phải là người phụ nữ đẹp, nàng cần phải biết che đậy những cái xấu. Thế nên, nàng thường xuyên tự chụp cho mình những tấm ảnh xì-tai 9X. Công thức tạo dáng gồm gầm mặt + trợn mắt (mắt càng to càng tốt) + phồng má. Cách chụp đó đã giúp cho vô số cô gái trẻ trong ảnh cute hơn nhiều, trong đó lại có nàng.
Ở lớp nàng học, có một tay Photoshoper chuyên xử lý những tấm ảnh tự sướng như thế với số lượng lớn. Và nàng cũng chẳng ngần ngại lựa tấm đẹp nhất trong hàng trăm tấm (tất cả chỉ sai lệch tư thế 1%) và gửi cho hắn ta. Hắn ta làm nhoằng một phát và gửi lại nàng tấm ảnh mới chỉnh sửa. Quả thật, nàng thấy mình dễ thương hơn trong gương.
Nàng thích tấm hình lắm. Nàng gắn chúng ở khắp nơi như wallpaper trên điện thoại, background máy tính, avatar Yahoo! Messenger, blog, diễn đàn và website âm nhạc. Nhìn tấm hình, nàng yêu chính mình hơn. Và… nàng thầm cảm phục người đã giúp nàng có cảm giác ấy, là hắn – tay Photoshoper.
Nhưng tay Photoshoper này vốn là một tên lẳng lơ. Hắn chẳng để ý gì đến nàng dù nàng đã gửi đi rất nhiều tín hiệu… không rõ ràng. Tình cảm của nàng đối với hắn ngày một tăng. Nàng chẳng dám nhìn thẳng vào hắn, nhưng luôn tạo điều kiện để hắn nhìn thẳng vào nàng bằng cách lượn lờ trong tầm radar của hắn. Trước mặt hắn, nàng đùa giỡn với bạn bè nhiều hơn, đến lúc không thấy hắn đâu thì nàng lại thoáng buồn và liếc mắt nhìn trộm khắp nơi. Về nhà, nàng viết những câu status khó hiểu, treo link những bài nhạc mà nàng thích, phù hợp với tâm trạng của nàng và tin rằng hắn sẽ cố tình hoặc vô tình click vào. Mỗi lần thấy hắn online, nàng ẩn và hiện nick liên tục. Nàng hỏi hắn những câu vu vơ trên mạng nhưng ở lớp nàng chẳng biết nói gì với hắn. Nàng đã thích hắn thật rồi. Càng thích hắn, nàng cảm thấy càng xa hắn, khó mà nói chuyện với hắn dù chỉ là một câu xã giao.
Một hôm, hắn ta xuất hiện trước mặt nàng và đưa cho nàng một bịch nước:
- Tui có bịch chanh đường cho bà nè.
Nàng vô cùng bất ngờ, tim nàng đập loạn xạ, dường như nàng nhận bịch chanh đường ấy từ hắn trong trạng thái vô thức. Hắn bỏ đi.
Về nhà, thấy hắn online, nàng mở lời cảm ơn. Nhưng hỡi ôi, hắn ta cho nàng bịch nước chỉ vì đó là phần mà đám bạn hắn với hắn mua dư ra, chưa ai uống, và hắn nói rằng hắn chỉ tình cờ thấy nàng và đưa nó cho nàng mà thôi. Đối với phần đông người ta thì đó cũng là điều bình thường và cảm ơn cũng chẳng thừa thải gì. Nhưng với nàng, hành động đó là bất công. Nàng thất vọng về hắn, nàng không ngờ hắn cho nàng bịch nước chỉ vì không ai uống nó. Nàng thất vọng về hắn, nàng phê bình hắn trước sự ngỡ ngàng của hắn. Hắn không hiểu đang xảy ra chuyện gì và hắn chỉ nhận mỗi tội là hắn đã nói điều đó cho nàng biết. Thật là trơ trẽn! Kém ga-lăng! Hắn dám coi thường nàng. Nàng thất vọng về hắn và sẵn sàng tố cáo hắn trước đám bạn của mình. Còn hắn thì kết luận cô nàng này có sĩ diện hơi bị cao. Hắn đâu có biết rằng nàng thất vọng hắn chỉ đơn giản vì hành động của hắn không xuất phát từ tình cảm.
Nàng suy nghĩ rất nhiều như đã từng suy nghĩ trước đó. Đôi khi nàng thấy rõ ràng rằng hắn không hề chú ý tới nàng. Nhưng tại sao hắn vẫn hay có những hành động đáng nghi đến thế? Hay là hắn thích nàng nhưng cố giấu?
Thời gian vẫn trôi đi, nàng chia tay với ngôi trường cấp 2 của mình, tình cảm của nàng dành cho hắn cũng nguôi ngoai, nó cứ bé dần dần, bé dần dần đến con số không tròn trĩnh. Với tâm trạng nhẹ nhàng, nàng bước vào ba năm còn lại của đời học sinh cùng mái trường mới, nơi những mối tình tiềm ẩn đang chờ đợi nàng.
Đúng thế thật!
Một hôm, nhỏ bạn mới thân của nàng đến nhà chơi. Nó kể cho nàng nghe một bí mật khủng khiếp:
- Mày không biết gì à? Nó thích mày thiệt đó. Chuyện này cả lớp đều biết hết rồi.
- Ai nói mày biết?
- Cái đó không quan trọng. Nhiều đứa nói tao biết, rồi tụi nó dặn tao đừng nói ai, nhưng vì mày là bạn thân của tao nên tao mới nói cho mày. Có gì tao kể cho nghe, chứ đừng đi hỏi lung tung, lộ ra tao nói với mày.
Rồi nhỏ bạn kể tường tận cho nàng nghe từng chi tiết một, từ tình trạng vô tư, hồn nhiên chuyển sang tâm trạng trầm cảm nhưng dễ gần của chàng trai đó. Nó khiến nàng có cảm giác như đang theo dõi một cuốn nhật ký vậy. Nàng nghe rất nhiều.
Nghe là vì tò mò thế thôi chứ nàng không mấy động lòng và nàng cũng lờ đi như chẳng có chuyện gì. Thế nên nhất cử nhất động của chàng trai đều khiến ai cũng hiểu nhưng chỉ một người cố tình không hiểu, đó chính là nàng. Nàng cho rằng như thế sẽ khiến chàng trai tự nhận ra suy nghĩ của nàng và rút lui.
Đi đường vòng không được, chàng trai quyết định chính thức ngỏ lời với nàng. Nàng bối rối, nàng nói vu vơ, nhưng đại khái là nàng từ chối tình cảm của chàng. Nàng luôn ở tư thế phòng thủ và quyết không để bị mắc nợ dù rất ít (dù nàng cũng cố tỏ ra bình thường với chàng). Vì chàng không có gì đặc biệt khiến nàng chú ý.
Ngày dồn tuần, tuần dồn tháng, tháng dồn thành năm, chuyện tình cảm giữa chàng và nàng cũng không còn hot nữa.
Nhưng con tim của nàng đã bắt đầu rung động. Nhìn nhận công bằng thì chàng trai đó thật tốt bụng với mọi người và luôn quan tâm đến nàng. Nàng bắt đầu để ý đến chàng và chàng cũng thấy điều đó. Hai người nhanh chóng trở thành một cặp. Cheer!
Thế đấy, yêu là song phương. Nhưng đôi khi nó chỉ cần bắt đầu từ đơn phương, như Chí Phèo và Thị Nở.
Thật không may, mối tình này lại bị ngăn cấm bởi cha mẹ nàng. Họ sợ nàng vì yêu mà sa ngã. Không khí gia đình ngày một căng như dây đàn. Nàng bi quan đến mức đã có lúc nàng nghĩ chuyện tình cảm của nàng sẽ kết thúc như Romeo và Juliet. Kịch tính dâng đến cao trào khi nàng không thể chịu nổi sự ngột ngạt từ cha mẹ và quyết định bỏ nhà đi, dù chỉ có một đêm. Cha mẹ nàng không biết nàng đi đâu. Sau sự việc ấy, các phụ huynh coi nàng là đứa con gái hư hỏng. Ai mà biết được đêm hôm đó xảy ra chuyện gì cớ chứ.
Tôi thì nghĩ đây có lẽ là mối tính đẹp nhất mà nàng từng có, đến mãi sau này. Tôi biết đêm hôm đó nàng đi đâu (bí mật, ai hỏi mới nói).
Cuối cùng, thời cấp 3 của nàng kết thúc, nàng và chàng cùng bước vào kỳ thi đại học. Kết quả khả quan cho nàng nhưng chàng thì không. Chàng quyết định theo học một trường dạy nghề và đi làm sớm. Còn nàng vào một trường đại học thuộc hạng trung.
Cuộc sống sinh viên tại đất Sài thành quả thật khác xa thời học sinh. Nàng quen biết thêm nhiều bạn mới từ khắp các quê hương. Nàng mỗi lúc một khác, tự lập hơn, dạn đời hơn và… đẹp hơn.
Chàng và nàng dù vẫn còn giữ liên lạc với nhau, nhưng cả hai đã không còn thân như trước.
Rồi nàng bị “tấn công” bởi một người khác. Đó là một anh sinh viên khoa Điện - Điện Tử trường đại học Bách Khoa. Anh ta là một tài năng đã được mọi người thừa nhận. Thi đỗ thủ khoa, học luôn đứng hàng top của lớp, tương lai xán lạn. Thầy cô và bạn bè đều quý mến anh. Thấy anh ta chú tâm học hành, họ hay đùa là anh ta sẽ chẳng bao giờ có bạn gái cho đến khi ra trường. Anh ta thì “chữa cháy” rằng tại anh ta chưa ưng ai.
Nhưng giờ thì anh ưng nàng.
Yêu là không so sánh. Vậy mà nàng đã so sánh giữa anh ta với chàng. Chẳng có lý do gì để cản nàng không so sánh cả. Đó là suy nghĩ trong đầu nàng, tức là bí mật của nàng, là quyền của nàng và cũng là trách nhiệm của nàng đối với chính mình. Nàng chưa bao giờ thấy chàng có lắm tật xấu như thế. Hơn nữa, anh ta bản lĩnh hơn chàng và nếu đi bên cạnh anh ta, nàng sẽ rất hãnh diện.
Nàng đã xiêu lòng người mới đến và con tim nàng thực hiện chuyến di cư đầu tiên trong cuộc đời. Còn chàng cũng không cố gắng nhiều để níu giữ nàng. Dù cả hai tình trong như đã hết nhưng mặt ngoài vẫn còn e nói ra. Thế nên nàng và chàng cùng tự cho mình thời gian để giải quyết mọi chuyện. Giờ thì nàng đã tin lời người ta hay nói: mối tình đầu luôn là mối tình dở dang. Tôi chẳng tin, tôi chỉ nghĩ là nó rất dễ dở dang.
Người yêu mới của nàng rất thông minh, tốt bụng, khá ga-lăng. Nói chung mọi thứ thật tuyệt!
Mỗi lần gặp nàng, anh ta đều nói cho nàng biết những thứ hay ho liên quan đến điện, tầm quan trọng của điện. Anh ta kể cho nàng nghe những câu chuyện lý thú về Thomas Edison và Micheal Faraday. Mọi thông tin trong và ngoài nước, nàng đều được anh update thường xuyên. Anh ta nói về những đồ án mà anh ta đang làm và cả những câu chuyện về anh ta nữa. Thậm chí, chỉ cần tình cờ gặp một cái gì đó có dính dáng ngành nghề của anh ta là anh ta giảng giải cho nàng nghe đủ điều về nó. Dù đó chẳng phải là chuyên ngành của nàng nhưng nàng cũng tỏ ra khá quan tâm.
Kiến thức về điện của anh ta thật khủng khiếp!
Và rồi nàng quyết định “đá” anh ta văng ra khỏi cuộc đời nàng.
Trong tình yêu, anh ta chẳng biết chút gì về dòng điện xoay chiều: dòng điện xoay chiều, dù yếu hơn, nhưng bao giờ cũng bền hơn dòng điện một chiều. Anh ta chính là dòng điện một chiều, anh ta có sức hút, nhưng chẳng ai có thể yêu anh ta được lâu.
Vậy là con tim nàng đã thực hiện chuyến di cư lần thứ hai. Với nàng, mọi thứ bây giờ đều trở nên trống trải vì nàng vốn quen được ai đó quan tâm chăm sóc và chăm sóc quan tâm ai đó. Nàng tiếp tục đi tìm cho mình một mối tình để lấp khoảng trống mà mối tình trước để lại. Giống như series phim truyền hình những cuộc phiêu lưu của Simbad, chẳng có chuyến phiêu lưu nào của nàng kéo dài quá 90 phút (2 tập). Trái tim nàng như chẳng có giới hạn, tình yêu với nàng chẳng khác gì trò caro trên giấy, càng chơi càng to, càng to càng nham nhở. Giá trị của tình yêu trong nàng vì thế cũng mất đi nhiều ý nghĩa. Ba tiếng ngọt ngào mà trước đây nàng ngượng ngùng nói ra thì giờ đây với nàng lại khá dễ dàng. Nàng quyết tâm tìm kiếm những điều mới mẻ trong tình yêu nhưng lại vào cái vòng lẩn quẩn: càng yêu càng chán, càng chán càng yêu.
Tình yêu cũng như đất, tấc đất là tấc vàng, thế mà con tim nàng chẳng bao giờ chịu thâm canh một chỗ mà du canh du cư hết nơi này đến nơi khác. Đôi khi, nàng để nó cả ở tình trạng chung cư.
Kinh nghiệm bao năm qua của nàng giúp nàng hiểu trong tình yêu, giai đoạn nào là quan trọng, giai đoạn nào có thể bỏ qua. Thường thì nàng bỏ qua rất nhiều. Ai nàng yêu được thì yêu. Còn ai mà nàng thích gặp chứ không thích yêu thì nàng nhận làm anh kết nghĩa. Chắc vì thế mà danh sách anh kết nghĩa của nàng dài dằng dặc.
Nàng cũng chăm viết blog hơn. Nàng viết về những chuyện quay quanh tình cảm của nàng nhiều. Nhưng trong mỗi bài viết, nàng chẳng để tên một ai, vì nàng sợ. Nàng sợ người mới sẽ thấy quá nhiều tên khác nhau thay vì chỉ một chữ “anh” duy nhất. Nói tóm lại, nàng luôn nghi ngờ vào mỗi tình yêu nàng có: anh ta có phải là người cuối cùng? Mỗi chàng trai đến với nàng đều biết rõ nàng từng có người yêu. Nhưng không biết là bao nhiêu, chỉ tự cho là rất ít. Nhưng dù có biết nhiều cũng chẳng sao, cái đẹp vẫn hay được tha thứ dễ dàng. Có lẽ vì thế mà Kim Trọng vẫn cất công đi tìm Thúy Kiều dù biết Thúy Kiều đã phiêu bạt giang hồ nhiều năm.
Nàng chủ động mở rộng các mối quan hệ của mình nhưng chẳng bao giờ cân bằng về giới tính, nam luôn áp đảo. Thỉnh thoảng nàng kết thêm bạn nữ, nhưng mục đích chính vẫn là trao đổi các anh cho nhau. Nghe có vẻ hơi kỳ quái nhưng thú thật với các bạn, tôi thấy chuyện này đầy. Đôi với tôi, nó chẳng phải là cái tội dù rất khó coi. Nhưng cũng nhờ vậy mà nàng đã gặp được một chàng hoàng tử yêu nàng.
Chàng hoàng tử mà nàng gặp chẳng khác gì trong chuyện cổ tích: con một của gia đình giàu sang, tướng siêu mẫu, đẹp trai và thường xuyên “cỡi ngựa xem hoa”, chỉ khác chút là không bao giờ mang theo gươm…
Nhưng chàng hoàng tử lại có một thứ vũ khí bất li thân đầy lợi hại: tiền. Gia đình hoàng tử có truyền thống kinh doanh lâu đời và giàu lên từ ông nội hoàng tử. Ông nội truyền nghề lại cho con, tức là cha hoàng tử. Lần này, cha hoảng tử đặt kỳ vọng nhiều ở hoàng tử. Các đối thủ cạnh tranh của gia tộc hoàng tử thì lại rất tin vào chuyện “không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”. Nhưng hiện giờ hoàng tử vẫn có rất nhiều tiền. Tiền với sắc đẹp, khi cả hai song kiếm hợp bích thì chẳng có một cô gái nào thoát khỏi tay hoàng tử. Trừ vài trường hợp ngoại lệ là những người hổng ham tiền hoặc trai đẹp. Thường thì hoàng tử không cần những cô như vậy. Đúng là đất Sài thành, chẳng có loại người gì mà không có.
Còn đối với nàng, nàng không ham trai đẹp, cũng chẳng ham tiền. Nàng ham tài. Trai hám sắc, gái hám tài, đó là chuyện bình thường. Cứ nhìn quá khứ của nàng cũng biết. Nhưng thỉnh thoảng, tiền và tài dễ gây nhầm lẫn, có thể là do nó thường hay đi chung với nhau. Xét cho kỹ thì hoàng tử cũng có tài, rõ ràng hơn là tài năng của cha mẹ, mà cha mẹ là cha mẹ của hoàng tử.
Nàng biết hoàng tử hay có thói trăng hoa, nhưng nàng chẳng để bụng. Nàng tin nàng sẽ cảm hóa được hoàng tử. Với lại, yêu nhau thì quá ấu cũng tròn. Mọi lỗi lầm trước đây của hoàng tử đều được nàng cho qua. Vì hoàng tử đẹp mà! Một lần nữa, cái đẹp lại được tha thứ. Nàng cứ nghĩ thế, chứ thật ra nàng cũng từng trăng hoa chẳng kém gì hoàng tử. Nên người ta nói ”ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” chẳng có sai.
Có nhiều người quan niệm rằng tình đẹp là tình dở dang, thế nên họ chỉ chịu bỏ công kiếm một mối tình xấu xí khi họ không còn đẹp. Có những người chọn người yêu cứ như là chọn chồng/vợ, nên mối tình đầu của họ thường là mối tình trọn vẹn, nhưng cũng không ít người phải trả giá vì mãi mà họ vẫn chưa có người yêu (tình yêu vô gia cư) hoặc phải yêu quá chi li, vụn vặt. Còn có những người cứ hay thích đốt cháy giai đoạn, thế nên chưa nhìn thấy hết những điều tốt đẹp đã phải đối diện những tật xấu của nhau, dễ đổ vỡ. Có những người họ yêu nhau từ con số không tròn trĩnh, anh là trâu, em là ngựa, rồi sau bao năm yêu nhau, cả hai đều là con trâu biết phi nước rút và đá giò lái.
Giá trị của tình yêu nằm ở mỗi người. Nó chẳng thể quy đồng hoặc gán ép cho ai. Riêng tôi, tôi muốn tôi là một người chung thủy. Nhưng với kinh nghiệm sống 20 năm của mình, tôi chẳng tin điều gì là mãi mãi, kể cả tình yêu. Đôi khi, niềm tin ấy bị lung lay bởi… các tác phẩm văn học và phim ảnh, những sản phẩm của trí tưởng tượng. Không có vấn đề gì! Tôi ủng hộ chúng. Tôi nghĩ rằng chúng góp phần giữ cho thế giới của chúng ta ở trạng thái cân bằng.
Tôi xin dừng câu chuyện của mình tại đây. Chúc các bạn và tôi đều tìm thấy được tình yêu của mình mà không nhầm lẫn với ai khác.
Tôi xin cam đoan với các bạn rằng câu chuyện tôi sắp kể dưới đây sự thật năm mươi phần trăm.
Đó là hôm thi môn cuối cùng của học kỳ 6, tôi bắt đầu sụt sịt như một đứa trẻ. Hai cái mũi tôi như hai động cơ xi-lanh, lúc nào cũng thò ra lại thụt vào cái thứ chất lỏng nhờn nhờn nhưng trong veo và lấp lánh. Đến chiều, họng tôi bắt đầu rát. Tôi bàng hoàng chợt nghĩ: “Hay là mình bị cúm heo?!”.
Viết vài dòng status trên yahoo lẫn Facebook là tôi đã bị cúm. Viết xong, tôi nhận ra bà con trên Facebook, ai cũng cũng hăm hở tường thuật trực tiếp tình hình cảm cúm của bản thân, giống như lưu lại những khoảnh khắc về những ngày cuối cùng được tung tăng trước khi vào phòng cách ly.
Tôi lo lắng. Tôi ra tiệm thuốc tây mua vài viên thuốc và mấy viên kẹo ngậm. Tối về nhà, tôi online, lùng sục các bài viết về cúm heo, dấu hiệu nhận biết, tình hình dịch bệnh tại Việt Nam cũng như toàn thế giới. Tôi bật TV, nghe bản tin thời sự… Sao căn bệnh nó dễ lây nhiễm ghê quá! Tôi nhắn tin cho anh Hiển, rồi ảnh cũng nhắn tin lại trấn an tôi đừng quá lo lắng.
Ngày hôm sau, mọi chuyện trở nên tồi tệ. Đầu tôi bắt đầu đau nhức, thường xuyên hắt hơi. Hắt hơi nhiều nên đâm ra đau ngực. Tôi hoảng loạn. Tôi nhớ lại các bài báo về cúm heo và nghĩ: “Giờ thì mình đã có 1/2 triệu chứng bệnh cúm heo”. Tôi update thông tin của mình lên Facebook. Bà con vào xem và nhấn “like” liên tục. Tôi lại vào google và tìm các bài báo về cúm heo và tình hình vài ổ dịch trong thành phố.
Tôi sống trong nỗi lo sợ về dịch bệnh. Đến ngày hôm sau nữa, chị Hằng rủ đi ăn KFC. Tôi chưa bao giờ thấy lần ăn KFC nào dở hơn thế. Tôi cảm thấy chóng mặt và hơi chút buồn nôn. Tôi bỏ cơm nhưng mút sạch từng miếng thịt trên đống xương gà. Thấy tôi thất thần và vô cảm, chị Hằng nói:
- Đi khám bệnh đi em.
- …
- Chị thấy em vừa muốn khám vừa lại không muốn.
- Mất công chị ơi, mất công khám xong bác sĩ gửi hai mẫu bệnh đi xét nghiệm.
- Sao lại hai mẫu?
- Em một mẫu, bác sĩ một mẫu.
Chị Hằng cười rồi nói:
- Em đi khám đi, lỡ em bị cúm heo thiệt thì cho chị gửi luôn một mẫu.
Hai chị em cười.
Ăn xong tôi đi rút tiền từ máy ATM. Nhưng máy nơi này thì tắt ngúm, máy nơi kia thì không rút được tiền khiến tôi chạy đôn chạy đáo khắp nơi trong cơn chóng mặt. Lúc có được tiền, tôi vào bệnh viện, nhưng vì hôm đó là thứ bảy nên không khám. Tôi cảm nhận cả thế giới đang chống lại tôi. Tôi hoảng hốt, vội rẽ vào một con hẻm khi thấy bảng báo có phòng khám tư… nhi đồng. Tôi nghĩ, buôn thì phải có bạn, khám chắc cũng có phường.
Quả thật, tôi đã tìm ra một phòng khám khác không dành riêng cho nhi đồng.
Bác sĩ nói với tôi:
- Cháu bị cúm heo. Do ăn ngủ như heo, kết hợp với lười vận động nên bị cúm. Chứng đau đầu là do uống Decolgen. Giờ mang hai ngày thuốc về uống, chiều mai có gì thì đến đây tái khám.
Tôi lấy thuốc và thở phào nhẹ nhỏm. Tôi nhìn bác sĩ với ánh mắt đầy tri ân và cảm phục. Bác sĩ chăm chú viết gì đó vào sổ, nhưng thỉnh thoảng hơi liếc về phía tôi. Tôi vẫn ngồi đó chờ.
Được một lúc khá lâu, bác sĩ ngẩng mặt lên nhìn tôi và nói:
- 50 ngàn!
Tôi vỡ lẽ, vội lấy ví ra đưa tiền cho bác sĩ.
Không biết có phải vì thuốc bác sĩ hiệu nghiệm hay do tôi ngưng uống Decolgen mà tôi hết chóng mặt vào ngày hôm sau, trừ cái họng vẫn còn rát. Đi cắt xong miếng tóc, tôi đến quán Alô Trà uống một ly với chị Hằng, đến tối rủ thêm anh Chính với bạn anh Chính ăn ốc và vui vẻ vài ly. Trời mưa lất phất. Tối hôm ấy, tôi ngủ chung với những cơn đau ê ẩm khắp người.
Trưa kế tiếp, da mặt tôi tê lạnh, tôi chóng mặt. Đóng kín cửa, tôi chui vào chăn nằm nhưng không tài nào ngủ được. Luôn tay sờ trán xem có nóng không vì sốt là dấu hiệu quan trọng của cúm heo. Chốc chốc, tôi lại ngồi máy tính viết vài cái status về tình hình bệnh tật của mình. Bà con lại xúm xít nhấn “like”. Tôi lại nằm. Tôi điện về nhà. Tôi ngồi máy. Tôi lại nằm. Cứ như thế cho hết buổi chiều…
Đến tối, tôi không bình tĩnh được nữa. Tôi gọi ngay cho em họ ở chung nhà trọ chở tôi đi khám. Lúc sau, cánh cửa sổ kéo ra và em họ tôi xuất hiện với một miếng khẩu trang y tế trên mặt. Nó cũng cho tôi một miếng khẩu trang khác để đeo.
Khi tôi bước vào phòng khám lần trước với miếng khẩu trang trên mặt, một bà già ngồi gần cửa nhìn tôi bàng hoàng. Tôi tinh ý thấy rằng khoảng cách giữa tôi với bà ta đã tăng thêm 1 centimetre. Bà ta đang nổ lực tránh xa tôi nhưng vì tế nhị nên không muốn tôi nhận ra điều đó. Chân bà ta lệch ra xa một góc 30 độ nhưng vẫn cố giữ thân người ngay ngắn. Thế rồi ngay phía sau tôi, ở ngoài cánh cửa kính, em họ tôi xuất hiện. Cái đầu trọc lốc cùng với miếng khẩu trang trên mặt nó khiến cho bà già… sởn da gà. Tội nghiệp bà già!
Tôi đi đến một tiệm thuốc tây và hỏi mua vài cái khẩu trang y tế. Giá mỗi chiếc bây giờ đã tăng thêm 1.000 đồng so với hôm qua. Thấy tôi thắc mắc nên cô bán thuốc trả lời:
- Vì virus hôm nay nhiều hơn hôm qua, nên khẩu trang hôm nay cháu đeo sẽ chặn được nhiều con hơn so với cái hôm qua. Hiệu quả hơn thì phải mắc hơn thôi.
Tôi gật gù đồng ý.
Trưa hôm sau, mẹ tôi gọi điện thông báo mai sẽ vào chăm tôi bệnh. Nhưng thực tế thì mẹ tôi vào ngay tối hôm đó. Thấy mẹ, tôi mừng rơn vì có thau đồ tôi ngâm mấy ngày rồi mà chưa giặt. Còn mẹ tôi thì nói:
- Con, mở sàn vàng Phương Nam cho mẹ coi xem thế nào. Mẹ đang chơi.
Thế là tôi đành mở máy tính cho mẹ coi. Tranh thủ lúc mẹ tôi đi xuống phòng bà chủ nhà trọ, tôi đăng nhập Facebook và thông báo tình hình rằng mẹ đã vào nhưng luôn giành máy tính để chơi vàng. Bà con nhấn “like” và comment liên tục.
Tôi nhìn mẹ gần như suốt ngày ngồi chăm mắt vào những con số nhảy nhót trên màn hình vi tính mà sốt ruột. Mẹ nói:
- Cho mẹ xem xíu, sàn vàng sắp đóng cửa rồi.
Tôi quay qua bật TV lên xem phim, chốc lát quay lại thì thấy mẹ tôi đã xoay ghế ngồi ngang từ lúc nào. Tôi khó chịu hỏi:
- Sao mẹ tham thế! Giờ mẹ xem vàng hay là xem phim?
- Cả hai.
23 giờ tối, tôi mừng rỡ vì sàn vàng đóng cửa. Mẹ tôi trả máy đi làm việc riêng. Tôi tranh thủ online chat chít. Một hồi sau, mẹ tôi xuất hiện và nói với tôi:
- Bật trò đào vàng cho mẹ chơi.
Tôi nhăn nhó nhường máy, nếu trái ý thì sẽ bị mẹ lôi bệnh ra mà bắt tôi đi nằm nghỉ ngay.
Sáng hôm sau, một thanh niên mặc áo ấm và một phụ nữ bước vào bệnh viện 115, cả hai đều xuất hiện với nửa khuôn mặt. Đó là mẹ con tôi.
Cô y tá hỏi tôi:
- Em bị gì?
- Dạ, em bị chóng mặt, rát họng.
Cô y tá liền nói:
- Em đến ngay phòng cấp cứu.
Tôi bước vào trong phòng cấp cứu với bộ dạng của một ninja. Dường như tôi đang tạo ra một hiện tượng kỳ lạ…
- Ai kêu em tới đây? Bị gì? Có sốt không? Quay trở lại cửa tìm phòng khám.
Thế là tôi đành quay ra lại chỗ cô y tá lúc nãy.
Tôi để ý thấy rằng, trừ các bác sĩ và y tá ra, cả khu khám bệnh chỉ có năm người đeo khẩu trang, trong đó tôi và mẹ đã là hai. Tôi oai vệ bước qua các hàng ghế mà lòng đầy kiêu hãnh. Đây là lần đầu tiên tôi có cảm giác được mọi người nhìn chăm chú và sợ sệt. Họ tránh cái nhìn trực tiếp nhưng lại lắng nghe từng tiếng khọt khẹt của tôi. Không ngờ chỉ với miếng khẩu trang và chiếc áo ấm đã tạo cho tôi sự khác biệt. Bỗng dưng ngứa họng, tôi ho một tiếng và… tất cả rùng mình.
Kết quả khám bệnh: Tôi bị viêm amidan.
Bây giờ tôi đã đỡ hơn nhiều, ít ra là có thể lượn lờ, ăn KFC và viết blog. Những ngày qua tôi chẳng thể làm được gì cho ra hồn. Vì thế nên tôi sâu sắc thêm một điều mà trước đây tôi nghe đến nhan nhản: